VẼ LẠI NHỮNG TRANG ĐỜI

Dù đơn sơ, dù thiếu thốn, dẫu vậy trung tâm cũng đã chấp cánh cho những mảnh đời bước tiếp giữa cuộc sống đầy bộn bề lo toan. Ở nơi ấy, chúng tôi tin, hạnh phúc sẽ ngập tràn bởi mái ấm được dựng xây bằng những tấm lòng nhân văn nhất!

683

          Nắng vẫn rực như bao ngày, nhưng hôm ấy đặc biệt hơn, chúng tôi theo chương trình tình nguyện của Đoàn cơ sở đến với địa chỉ 87 Đoàn Thị Liên, Phường Phú Lợi, Thành phố Thủ Dầu Một, Tỉnh Bình Dương. Trung tâm bảo trợ xã hội nuôi dưỡng trẻ mồ côi êm ả trong vẻ tấp nập của đô thị, có lẽ yên bình vì những đôi mắt trẻ thơ hay bằng chính tình thương mà những con người ở đây mang lại. Chị nuôi trẻ đón tiếp chúng tôi trong ngày chủ nhật, ở đây không có ngày nghỉ, những bàn tay miệt mài của nhân viên, bảo mẫu vẫn vất vả như bao ngày để “Vẽ lại những trang đời”.

          Cơ sở sạch sẽ, ấm cúng, các mẹ cho biết các bé sắp có nhà mới khang trang ở Thành phố Mới Bình Dương. Khoảng sân nhỏ hẹp dường như chật chội quá với hơn 80 giọng cười nói ngây ngô “bị cuộc đời bỏ rơi”. Bước vào trung tâm là bắt đầu những tâm trạng của người lớn đến thăm đầy thương cảm, xót xa bên cạnh những tiếng chào hỏi ríu rít, quấn quýt của các bé vì được thăm và có quà bánh…Con muốn ăn bánh màu xanh, con màu vàng, con ăn kẹo, con thích búp bê, bạn sẽ chực trào nước mắt khi có bé mới lẫm chẫm biết đi nhưng biết giấu bánh vào túi áo để dành ăn sau và xin thêm bánh khác. Không phải vì đói khát, thiếu thốn mà với các bé, không chỉ là các mẹ ở trung tâm mà cả cuộc đời đều là mẹ, chứ đâu có mẹ cha của riêng mình. Ai đến cũng là mẹ đã về, là cô của mình, là có quà bánh, áo đẹp, là được bế bồng, ôm hôn! Chúng tôi thăm trẻ với sự gần gũi của các bé đến kỳ lạ, cồn cào lên tận mắt của cảm xúc riêng mỗi người, ở đây bé có, lớn có, đẹp như những thiên thần và cả tật nguyền đều có…và tất cả đều bị cuộc đời bỏ rơi. Trung tâm bảo trợ, những bàn tay của các mẹ vẽ lại những trang đời theo cách có thể tốt nhất.

          Ghé phòng sơ sinh, số lượng nhiều một hai mẹ không thể bồng bế hết. Các con ngoan như cảm nhận được chính số phận của mình. Vú sữa được tựa vào gấu bông mà khéo léo từ đầu đời không để bị sặc sữa. Tôi chợt nhớ đến con mình những ngày trong nôi nôn trớ, ba mẹ xót xa vội ẵm bồng con. Chúng tôi thăm phòng trong tiếng các bé hu huơ nhoẻn miệng cười, có bé trai tròn 3 tháng tuổi được bệnh viện đa khoa Bình Dương chuyển về. Mẹ sinh em rồi bỏ lại, bụ bẫm ngủ ngoan chưa từng biết cảm giác quen hơi mẹ mà dỗi hờn. Ai nắn chân tay đều là mẹ để huơ tay mà hóng chuyện. Được bế bồng là khát khao từ phút bé bỏng trong nôi!

Đoàn viên Chi đoàn cơ quan Trường chính trị Bình Dương thăm trung tâm bảo trợ xã hội nuôi dưỡng trẻ mồ côi

          Các mẹ đưa chúng tôi qua khu vực cần nhiều nhân viên nhất là giường các bé tật nguyền. Có bé đã sống gần hết tuổi thơ trong cái lơ ngơ của tiềm thức và không di chuyển. Đa số các bé bị bại não nặng nằm liệt, không cử động hoặc bị căn bệnh quái ác “não úng thủy”. Các mẹ nói: Phải yêu nghề, yêu người lắm mới trụ được ở đây. Chăm sóc, vệ sinh được cho một bé tật nguyền vất vả gấp mười lần các bé còn lại. Thương vô cùng, xót xa, đi qua tháng năm bởi tình người mà cuộc đời không mang lại được hi vọng cho các bé. Hình hài, gia đình đều bị đánh mất ở kiếp cõi xa xôi, để rồi ở đây dù các mẹ thương yêu hết mực nhưng các con ốm đau tật nguyền không thay đổi được. Có bé bị não úng thủy, không cử động được vẫn dỗi hờn hay vẫy gọi chúng tôi vì chưa đến bên cạnh giường. Khát khao được gần gũi, được bế bồng nhưng bù đắp sao hết những cảnh đời khi chính bố mẹ các em đã chối từ khúc ruột đáng thương của mình. Tình yêu của trung tâm được chia sẻ, bù đắp mãi không lấp đầy được khoảng trống yêu thương của những số phận tật nguyền. Thương lắm những trang đời bất hạnh! Các mẹ ở trung tâm cho biết, chăm sóc ở phòng tật nguyền vất vả, phải tâm huyết nhưng cũng cần hiểu biết nhiều về bệnh tật. Cực lắm nhưng thương, hi vọng nhiều mà lại xót xa vì không thay đổi được số phận các em. Các em khỏe mạnh lớn lên rồi sẽ bước ra thế giới, được đi học, được học nghề, được ước mơ. Còn ở phòng tật nguyền, các mẹ càng chăm càng đau đớn như khúc ruột mình lụi dần. Nhưng cuộc đời là thế, hạnh phúc đâu nhất thiết phải có đích đến là gì, mà quan trọng hôm nay đã cố gắng đến đâu. Các con đã bất hạnh, còn được chăm sóc là còn niềm vui, cho đi niềm thương nỗi nhớ thì biết bao nhiêu là đủ.

          Ôi hạnh phúc có trăm ngả đường rẽ để đến với số phận mỗi con người nhưng ở nơi mà tất cả các em đều mồ côi thì hạnh phúc bắt đầu bằng tình người nhân văn cao cả. Khi xã hội bộn bề những lo toan, nghiệt ngã thì có những góc cuộc sống đẹp hơn trong tranh vẽ bước ra. Nơi này, một mẹ có đến cả trăm con như trong cổ tích, sần chai đôi tay các mẹ để bắt đầu vẽ lại những trang đời hạnh phúc cho các con bằng sức khỏe, bằng con chữ, bằng những nghề nghiệp sau này. Không phải số phận ai cũng đủ đầy từ những bước đi đầu tiên, nhưng mái ấm của các em là hạnh phúc của cả cộng đồng đem lại. Ngưỡng cửa đầu tiên các em bước qua chính là sự bỏ rơi hay bất lực nghiệt ngã của tình thân, nhưng như một phép nhiệm màu của cuộc sống, cánh cửa mới, ngôi nhà mới sẽ đem đến cho các em một chân trời, hướng đi mới mà hạnh phúc hiện diện trong mỗi ngày các em sống với tình người đầy ắp yêu thương trao cho nhau. Đối với chúng tôi, trải nghiệm chuyến tình nguyện còn để học hỏi, sẻ chia, hạnh phúc là khi biết chung tay xây dựng cộng đồng tốt đẹp, nhân văn, hạnh phúc ở đó, trong từng số phận của cuộc đời.

          Nắng gắt cháy lòng chúng tôi ra về, mang theo những cảm xúc khó phai từ những ánh mắt ngây ngô, mang theo lòng cảm phục từ những đôi bàn tay sần chai của các mẹ. Con của mình ở nhà chưa đủ thời giờ để nựng nịu ầu ơ, nhưng ở trung tâm bảo trợ, các mẹ dành cả trái tim, nghị lực của mình để nuôi nấng. Dù đơn sơ, dù thiếu thốn, dẫu vậy trung tâm cũng đã chấp cánh cho những mảnh đời bước tiếp giữa cuộc sống đầy bộn bề lo toan. Ở nơi ấy, chúng tôi tin, hạnh phúc sẽ ngập tràn bởi mái ấm được dựng xây bằng những tấm lòng nhân văn nhất!

Tác giả: Lê Hiệp

You might also like More from author