Những chuyến xe trong đời

Như cuộc đời, mọi chuyến xe đều phải đến đích, dừng lại, những lữ khách chia tay nhau không một lời hẹn, có người vui, người trầm ngâm buồn rầu. Còn mình thì luyến tiếc những ô cửa trăng theo, những hàng cây xa dần, những giấc mơ đã mơ đi mơ lại vài lần vẫn chưa thành hiện thực.

79

 

Mình nhớ nhiều đến chuyến xe từ Sài Gòn về nhà, Tết 2014. Năm đó mấy anh em định bụng không về, quyết ăn Tết Sài Gòn. Đến chiều 28, phòng trọ vắng hoe, nhìn ngoài đường thiên hạ áo xanh áo đỏ tíu tít về quê, mấy anh em chịu không thấu.

“Hay là mình về đi”, anh lên tiếng. Thế là về, phải về, chứ không chịu nổi cảnh xa nhà, xa quê nghi ngút. Chị móc hầu bao còn bảy triệu, ba anh em lên bến xe Miền Đông mua vé, hôm đó sáng 29 Tết.

Đó là một chuyến xe tăng cường, tức thành phố chọn những chiếc xe buýt thường ngày để đưa bà con về quê ăn Tết. Giá thì mềm nhưng ghế thì cứng, xe buýt Sài Gòn chạy ngược về quê, không máy lạnh.

Nhưng sợ nhất là tài xế không biết đường, nhìn bác tài quen quen, dường như bác chạy tuyến xe buýt nào đó trong thành phố. Lái xe ra khỏi Thủ Đức, sang đất Đồng Nai bác hỏi lớn: “Có ai biết đường không?”. Cả xe đớ người hết trơn. Bác tài mà không biết thì hỏi ai đây. Rồi trong cái khó ló cái khôn, một hành khách lên tiếng: “Bác cứ theo xe Hoàng Long phía trước mà chạy, nó chạy ra Bắc đó”. Thế là đuổi theo, Hoàng Long chạy trước, xe buýt chạy sau, Hoàng Long tạt ngang đổ xăng, xe buýt cũng phải chậm lại, đợi!

Đêm đó tới Đà Nẵng, không hiểu sao xe Hoàng Long tăng tốc, qua hai khúc quẹo mất tích. Bác tài đạp thắng, dừng xe lớ ngớ hỏi đường. Rồi vòng vòng cũng ra khỏi thành phố, theo quốc lộ 1, chạy một mạch về bến xe quê nhà.

Tới nơi đã chiều 30 Tết, mặt ai cũng xác xơ nhưng mắt long lanh vui sướng, được về nhà ăn Tết thì còn gì bằng. Chào bác tài một tiếng, mọi người hớn hở tay xách nách mang đi về. Chỉ có bác tài quay đầu xe, ngược lại Sài Gòn, Tết năm đó chắc bác đón giao thừa trên xe.

Rồi mình nhớ những chuyến xe từ quê vào Sài Gòn sau Tết. Người người đổ xô nhau đi mua vé, mà cả huyện hồi đó chỉ có hai nhà xe, mỗi chiếc chừng 50 chỗ. Thế mà ai cũng mua được vé, ngày lên xe mới biết một vé được bán cho nhiều người. Ai đến sớm có vé nằm, vé ngồi, ai đến muộn thì được phát cho một chiếc ghế nhựa chữ A, ngồi từ quê vào Sài Gòn, hơn 1.400 cây số.

Đó là chuyến đi đầy ám ảnh. Người người như nước, áo quần như nêm, đến trưa xe nóng ran, bốc ra đủ loại mùi, mùi mồ hôi, mùi thức ăn, cả mùi ai say xe nôn mửa. Xe chạy một lúc bác tài hét lên bảo hành khách cúi đầu xuống, có công an, rồi lại chạy, một lúc lại cúi đầu.

Những chuyến xe từ quê vào Sài Gòn chật chội và nóng bức nhưng không ngăn được những dòng nghĩ miên man. Xe đi qua Quảng Bình với những cánh đồng nặng nhọc, đất khô cằn, thấp thoảng đâu đó những ụ rơm chất chồng, phía bên những căn nhà cũ, rêu phong gợi nỗi nhớ nhà. Xe đến Phú Yên đi giữa hai đồng lúa xanh mơn, với nắng thật đẹp, long lanh, trong vắt. Rồi xe qua Cà Ná (Ninh Thuận) với biển xanh biêng biếc đẹp đến nao lòng.

Trên những chuyến xe, hạnh phúc nhất là bắt gặp gu âm nhạc của bác tài trùng với mình. Có lần, chuyến xe từ Sài Gòn về bác tài mở nguyên Album của Như Quỳnh,  cố đang hát Vừng lá me bay, Hoa trinh nữ, Chuyện tình nàng La Lan… Đó là một thứ nhạc buồn như thấm vào dạ, khiến mình nhức nhối: “nhìn lá me bay nhớ kỷ niệm hai chúng mình, ngày đó quen nhau vương chút tình trên tóc mây…”

Rồi có hôm, bác tài già, tay đầy hình xăm trổ mở cuốn Đan Nguyên. Giọng ảnh hay não nề, không thanh như Bằng Kiều, không ngọt như Quang Lê mà buồn, mà thấu: “rừng hoang đẹp nhất hoa màu tím, chuyện tình thương nhất chuyện hoa sim…”

Có một lần, trên chuyến xe về quê, mình gặp tụi côn đồ. Không biết ở đâu một nhóm anh chị lên xe, tay cầm  bịch gì đó hột tròn tròn, trắng trắng quảng cáo: “Bà con cô bác ai bị đau khớp đau tim xin mua hàng tụi em. Bệnh tim nó tìm đến khớp, bị khớp nó đớp vào tim. Thuốc này gia truyền ạ”. Vừa quảng cáo tụi nó vừa dúi vào tay mấy ông già bà lão. Chưa ai kịp ủ ớ đã mất 100 nghìn 1 bịch.

Mình ngồi cuối xe một lão dúi vô bảo mua đi về biếu ông bà, cha mẹ. Mình tái nhợt, bảo em hết tiền anh ơi, còn mấy chục ngàn ăn nữa ạ. Rồi mình trình cái ví mỏng, đúng là còn mấy chục ngàn nhàu nát. Hắn quay mặt, mình thở phào. Tay trái bóp bóp vô đùi, cha mạ ơi tiền giấu ở quần trong còn yên ở đó.

Tuyệt nhất là những chuyến xe lao đi trong mưa, nó mang đến một khoái cảm lạ lùng. Hồi học đại học, mình chuyên đi xe buýt, và cứ mong lên xe là mưa đi, để tìm một góc mà ngồi nhìn mưa rồi mơ mộng. Sài Gòn mưa là ngập, thiên hạ bì bõm, mình yên vị trên ghế, bỏ 2 ngàn đồng có ngay một giấc mơ ngắn, quả là ngon bổ rẻ hết biết.

Nhưng nhiều khi giấc mơ không thành, bị vỡ ngay lúc còn trứng nước. Khi trên xe có thằng móc túi. Tuyến xe buýt 19 ngang qua Nhân Văn là nhiều nhất, toàn thằng đóng giả sinh viên, áo sơ mi nha, túi đeo chéo nha. Chỉ có điều miệng lúc nào cũng đeo khẩu trang, lên xe không chịu cởi, chỉ đứng ở cửa ra vào, nhìn lộ ngay nguyên hình chằn tinh 9 đuôi rồi.

Mình cũng từng bị móc túi, chỉ có điều da mình nhạy, nên tay móc túi vừa mới xỏ vào đã thấy ngứa. Thế là hắn chịu. Rút tay ra nhìn mình, mình nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau tóe hận thù…

Tên móc túi xuống trạm, mình lại ngồi tiếp tục với giấc mơ dang dở.

Như cuộc đời, mọi chuyến xe đều phải đến đích, dừng lại, những lữ khách chia tay nhau không một lời hẹn, có người vui, người trầm ngâm buồn rầu. Còn mình thì luyến tiếc những ô cửa trăng theo, những hàng cây xa dần, những giấc mơ đã mơ đi mơ lại vài lần vẫn chưa thành hiện thực.

 

Đặng Đức Lộc

 

 

You might also like More from author