Để gió bay đi

341

Mùa tam giác mạch năm ấy, những cánh hoa phớt tím mong manh như thủy tinh chảy tràn cả núi đồi. Bóng anh xiên theo lưng núi, lướt thướt, ôm ấy từng vòng cua lăn bánh. Vì anh là gió, gió đến bản làng xa xôi ẩn mình sau con đường lầy lội, bùn đất. Vì anh là gió, gió bay về trời, quẩn quanh từng hốc đá, kẻ núi và nhất định gió phải được tự do.

Lại thêm một mùa hòa cúc cam dại. Hoa đan hoa, len trong kẻ núi. Hoa hoang dại vươn mình hệt như người hoang dại sinh ra trong lòng núi đá. Cúc cam ấm nồng giữa tiết trời thu dịu nhẹ. Bỏ lại sau lưng mùa lúa vàng vọt, bỏ lại sau lưng nếp ruộng bậc thang nối kề. Anh đi về miền dại hoa cúc. Anh yêu thiên nhiên hơn chính bản thân mình. Bởi vì anh là gió lang thang.

Anh yêu Hà Giang, mảnh đất cằn cỗi, toàn đá đen đặc, núi mấp mô, đèo lượng sóng, quyến rũ bao tâm hồn lang bạt. Anh yêu Hà Giang, yêu nụ cười những đứa bé nơi đây theo một lẽ gì đấy khó giải thích. Tình cảm ấy mộc mạc, ngập tràn con tim hoang dại. Những khung hình có núi xiên mây, có hoa xiên núi. Những khung hình nhìn vào đấy em thấy đầy ắp ánh mắt thơ dại, nụ cười bẽn lẽn của những đứa trẻ vùng cao. Chúng nhớp nháp, nước mũi xanh thòng lòng, quần áo lấm lem bùn đất, đôi tay non nớt xòe ra đón lấy kẹo anh tặng. Và hơn hết là nụ cười thật sáng. Chúng vẫy tay, chào anh trên mỗi cung đường anh qua. Anh vẫy tay lại. Và đôi khi, thì dừng xe bên vệ đường, bước về phía chúng và ôm chầm lấy đứa bé nhỏ nhất vào lòng cùng vòng tay ấm áp. Vì anh là gió lang thang. Mà gió thì biết mang niềm vui tới mọi người.

Những hàng sa mộc típ tắp, mạnh mẽ, kiêu kì giữa thung lũng Sủng Là. Nhìn từ xa, em thấy tấm lưng anh trải rộng đón lấy giọt nắng đầu tiên hắt xuống đá núi, còn đôi mắt sáng hướng về hàng sa mộc. Anh ngoảnh lại kéo lấy tay em, ngồi bên và thỏ thẻ với em, rằng người miên cao họ sống chung tình lắm. Những người đàn bà váy hoa sặc sỡ, đầu cuốn khăn thổ cẩm chở chồng mình say khướt, nằm lêu khêu, ngất ngưởng trên lưng ngựa, không một lời kêu ca, than vãn. Đó là sự hi sinh cao cả mà những người đàn bà ấy cho đi và đón nhận như một lẽ dĩ thường. Cuộc đời họ sinh ra đã nhọc nhằn. Từ lúc tấm lưng bé nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, đã phải địu em ngủ gật gù sau lưng. Cuộc đời nối dài tháng ngày lên nương, làm rẫy, trở thành người gách vác kinh tế gia đình. Vì anh là gió lang thang. Gió nói rằng phải đến tận cùng ngóc ngách, để yêu, để thương, để hiểu, để sẻ chia, để sống hết mình và trân quý nhưng điều giản đơn.

Bây giờ, anh đang ở đâu?

Em ước phải chi mình là cánh chim, theo gió bay về trời. Em ước mình có thể đi cùng anh suốt mọi hành trình, cơn gió ạ. Em không muốn thêm một lần nữa ngồi đây, đếm từng giây phút chảy trôi vì mong ngóng, sốt sắng đợi chờ tin anh về. Em không muốn ra đường, bắt gặp một ánh mắt ngỡ như đã quen từ lâu, rồi về nhà lại bó mình trước trang sổ trắng, trút hết day dứt, nỗi nhớ lên từng con chữ mà không thể nói ra. Em thẩn thờ buông ánh nhìn như ngày ấy anh thơ thẩn, nặng lòng với miền cao nguyên đá. Chén rượu cạn, nồng và cay. Đó là một chiều mưa rơi tong tong trên mái ngói âm dương còn anh thì ngồi bên bàn rượu đặt ở góc nhỏ căn bếp xộc xệch của người Mông. Bên ngoài, mưa rả rích. Mọi thứ u ám như nỗi lòng. Đến cả cái bờ rào đá mọi hôm vẫn vững chãi thế kia, mà hôm nay dường như cũng muốn nói điều gì. Anh hừng hực uống, nốc cái thứ chất lỏng ấy vào người để quên đi nỗi căm phẫn về một Sapa bị phát nát bởi lũ người cùng dân tộc với mình. Lời lẽ buông ra ám mùi men rượu, mạnh mẽ và uất ương như cơn bão nổi lên. Đôi mắt đỏ hoe vì tức giận và vì thương cảm.

Em biết, anh nặng lòng, nặng nghĩa tình với núi đồi. Nhưng anh có bao giờ nhận ra, em còn nặng tình với anh?

Mảnh đất của chúng ta, vẫn có một bóng cây tháng ngày đợi gió thổi về. Anh biết không?

You might also like More from author