Chuyện đời tôi…

1,288

Hôm nay, nhờ vào cuộc thi ‘Hành trình hạnh phúc” mà tôi có thể chiasẽ nổi buồn vui của tôi. Cũng như các chị em phụ nữ khác luôn có nổi buồn mà mình phải chôn giấu im lặng vì hạnh phúc của gia đình. Vì sự im lặng rất lâu ấy mà nay nhờ vào cuộc thi này mà tôi có thể nói ra tâm sự của mình. Đáng lý tôi dấu nó và sẽ chôn theo lúc già .Nhưng nay tôi không tự nhiên tìm tòi mà thấy được cuộc thi này để tôi có thể viết thành lời. Sự im lặng mang vào đầu tôi hoài có những lúc tôi muốn rút bỏ đi như những gì Phật dạy “Buông bỏ để mình được tìm thấy thanh tịnh: Tôi đã cố đã cố nhưng vẩn không được. Cứ cố thì chính bị người tôi xem là chồng cứ nhắc đến và chạm vào. Tôi với anh được quen biết nhau và đến với nhau cũng có thể là do duyên số. Học chung một trường và một lớp. Hồi ấy anh mới bắt đầu vào lớp tôi học anh là học sinh mới của lớp vừa được chuyển đến.

Kết quả hình ảnh cho bình yên

Ấy chà, tưởng ai xa lạ thì ra anh trai của bạn mình chỉ nghe tiếng tăm thôi chứ cũng chưa từng thấy mặt anh trai của bạn bao giờ. Thôi kệ, người mới vào thì họ tự dưng sẽ tìm cách nói chuyện với mình.Mình không cần hỏi thăm tới làm gì. Anh chỉ lớn tuổi hơn mình thôi học trễ thì ráng chịu dù là anh trai bạn đi nửa nhưng học chung 1 lớp thì là bạn ngang hàng không an hem gì hết. Trong lớp tui cũng là 1 cán bộ đấy nhé. Ngay cả các lớp khác họ cũng biết mặt tôi đấy nhé. Vì vậy mà tính tình tôi ngang lắm và hay chỉ huy các cuộc vui của lớp. Tôi mà không có xe đi học là được sự giúp đở các bạn liền. Còn anh cũng ngang lắm có tiếng tăm. Nhìn vào là không ưa rồi người gì mới vào không biết hỏi than ai mà còn được ta nể trọng. Hết bạn này tới bạn nọ chạy tới hỏi thăm anh ta. À, thì ra anh ta là đứng đầu trường học cũ có tiếng tăm nên mới được ta nể. Có vậy thôi à. Không thèm nói chuyện tới. Mình thì hay quen nói chuyện mày tao vì 2 từ đó nó được mình xem là bạn thân gần gũi với nhau nên mới xưng như vậy. Chứ không phải là hỗn hay nói láo nhé. Cũng vì cách xưng như vậy nên mình mới bị anh đó nói sao lưng là” con gái gì đâu nói chuyện không được đàng hoàng toàn mày tao”. Tôi cũng chẳng thèm trả lời. Rồi chuyện gì tới cũng tới. Đúng ghét của nào trời trao của đó mà. Mùng 4 tết tôi tổ chức đi du lịch ở Mũi Né. Và cũng từ đó tôi với anh bắt đầu nói chuyện với nhau. Tại đồi Cát Hồng mọi người ai nấy cũng đi trượt ván hết rồi. Còn mỗi tôi quá mệt cho việc đi xe thôi đành ở lại xem đồ vậy.

Tôi:  Uả ai vậy thì ra là anh. Mà sao anh còn ở đây nảy giờ không có chơi trượt ván à.       Anh: Không mình không có chơi mình đang đi kiếm mọi người đây.

Tôi: Sao phải kiếm

Anh: Mình đi rửa hình nãy chụp cảnh ra.

Tôi: Hèn gì mới đi kiếm. Vậy để đồ đây đi. Mình xem cho xuống chơi đi.

Anh: Thôi không chơi nữa. Bạn có thể chụp hình cho mình không.

Tôi: OK.

Anh: thế bạn đã có bạn trai chưa?

Tôi; suy nghĩ…… có thì sao mà không có thì sao

Anh: không sao hỏi vậy thôi.

Vì thế những lúc vui đùa và chụp hình chung cả lớp anh luôn đứng bên cạnh tôi nhưng tôi không thề biết là anh đã có ý. Tôi vẫn thản nhiên thong thả không quan tâm gì mấy cho đến khi 14/2 tới. Một buổi sáng bình thường như mọi khi vẩn tung tăng đi học và vui vẻ cười nói với mọi người. Tới giờ ra chơi đã đến. Một sự việc bất ngờ xảy ra. Anh mang tặng quà 14/2 cho tôi. Ôi không biết gì đâu, không nhận lấy đâu. Tự nhiên đi không có quà ai mà dám nhận. Trả lại đấy 1 cách thẳng thừng chẳng cần quan tâm đến ta vui hay không. Anh vẩn để trên bàn. Sau vậy không chụi đem về à. Thôi rồi vào giờ học rồi. Đành để trong học bàn. Chờ cơ hội trả lại. Buổi tối cả nhóm hẹn nhau đi chơi và đi sinh nhật bạn trong nhóm ngay ngày đó. Có anh. Anh bảo để anh chở nhé. Ok tôi cũng có chuyện muốn nói. Lên xe mà không dám nói sao cho ta đừng giận đây. Tới quán ăn. Anh lạy chạy 1 vòng nửa. Uả đi đâu vậy , hóa ra mua 1 bình hoa nửa à. Thôi rồi . Anh bảo hảy cầm đấy đừng đưa lại. OK vậy cầm thôi. Chờ tiệc tang ra về tôi nói chuyện rõ rang với anh vì không thích cái kiểu đưa bảo thì cầm không nói gì. Anh bảo” xin lổi đã làm tôi ngượng “. Vâng anh làm tôi ngượng thiệt không biế tả sao đây. Bây giờ anh mới nói xin được làm quen và quà hãy cầm lấy đừng trả lại làm vậy sẽ tổn thương với đàn ông. Cũng chẳng nói gì thêm biết sao giờ để suy nghĩ cải đã nhanh quá không thể theo kịp. Nói suy nghĩ chứ nghĩ gì đâu. Đang mủa tốt nghiệp cuối năm không lo học để đậu Mẹ về đánh chạy không kịp thở chứ yêu với đương. Thôi đành im lặng vậy mà cũng trôi qua anh vẩn không thấy câu trả lời của tôi. Biết trả lời sao giờ bạn đứa nào cũng khuyên thôi quen đi chứ cuôi năm rời mày để tổn thương ta.Ta buồn sao học vào. Tính sao cũng không được. Không nói thì hơn. Rồi ngày kia nhận được lá thư anh gửi. Anh bảo nếu không quen em là cả vần đề. Vì chính em là người mà anh nghỉ rằng sẽ cho anh cảm giác ấm áp hạnh phúc vì em là người đầu tiên mà anh biết thương nhớ. Biết phải tìm cách chinh phục lấy chứ không như cô gái khác cứ thấy có địa vị là tự động tìm đến. Thời đi học chắc ai cũng biết trong trường và trong lớp sẽ có 1 thủ lĩnh đứng đầu chỉ huy. Và anh chính là người đứng đầu được gọi là đàn anh. Anh lớn tuổi với lại dân chịu chơi mà. Nên hèn gì cô nào không tìm đến anh để được làm chị .Họ khác với tôi hoàn toàn. Tôi sống không lệ thuộc bất cứ ai, cũng chẳng sợ ai dám bắt nạn thì cần gì được lòng anh. Chính vì vậy mà anh bảo mới thích tính tui. Mổi lần nói chuyện với anh tôi lại ngượng. Ngượng thì sẽ biểu lộ cử chỉ” đưa tay lên miệng che đậy cắn nó” cho tới giờ anh vẩn nhớ và kể cho bạn nghe.

Lúc ra trường bắt đầu chính thức quen nhau thử. Anh vừa làm vừa học. Tối đi trực dân phòng của phường. Tôi cũng phải học tiếp ngành của mình. Những lúc rãnh chúng tôi mới nói chuyện và đi chơi với nhau. Riết tới chúng tôi không rời nhau nửa. Chiều la chúng tôi sẽ gặp nhau để đi dao phố. 2 năm rồi 3 năm. Tôi ra trường công việc cũng chưa ổn định. Đi làm thu ngân cho bệnh viện. Còn anh theo ta vào trong xem văn phòng để kiếm thêm thu nhập. Bận quá chúng tôi ít gặp nhau hơn. Có khi cuối tuần có khi cả tháng mà chỉ gặp 1 tiếng là cùng. Chuyện gì đến cũng đến. Linh tính bất an của tôi. Ngày nào chúng tôi cũng trò chuyện qua điện thoại thế cho buổi gặp mặt. Nhưng đã nay đã khác. Tôi điện thoại thì máy bận liên tục. Sim điện thoại thay đổi lien tục. Tôi tìm cách gặp anh . Anh nói 1 cách nhẹ nhàng và dửng dung “ chúng ta không hợp chia tay đi”. Ô hay ghê, tôi làm gì sai anh phải nói ra được chứ. Anh bảo không có gì sai chỉ không hợp vậy thôi. Câu nói quá đơn giản không lý do. Tôi buồn, tôi không đi làm chổ đó nửa. Lang thang tìm việc mới và tìm cách tìm hiểu tại sao. Vì tôi quen anh là người đầu tiên mà. Chưa bao giờ tôi chấp nhận quen bất cứ ai mà. Anh là mối tình đầu tiên, cũng do tính cách nganh bướng không chụi thiệt phải tìm hiểu. Thì ra, anh đã có tình yêu mới. Anh quen vì lợi dụng qua lại cô ta chứ không thật lòng. Thế tui gặp ngườ con gái đó, tìm cách nói chuyện cho hiễu rõ. Hóa ra cô gái đó ở cạnh bên chổ anh làm. Cô gái ấy là cô gái bán cà phê đèn mờ. Ôi hay, tui cũng điên thiệt đi ganh với loại như vậy toàn là lợi dụng nhau thôi. Nhưng các bạn biết đấy, con gái chúng ta mà nói chia tay nhưng đau lắm. Sao quên được liền. Và thế tôi lang thang trên phố .Cuối cùng cũng tìm việc làm mới. Nó lại làm theo ca nữa. Thôi cũng được làm cháy thời gian trong lúc này đi. Chứ về rồi buồn nửa. Rồi tôi bắt đầu sống trong moi trường cũa ngưởi nước ngoài . Tôi làm công việc với người nước ngoài. Và cách sống vui vẻ thoải mái, không đau nhiều như lúc đầu nửa rồi. Cuối cùng duyên số đã đưa chúng tôi lại với nhau. Thế là chúng tôi tổ chức đám cưới.

Sau 1 năm đám cưới . Tôi bị chuyển công tác do sếp cũ nghỉ. Thôi vậy hiểu ta muốn cho nghĩ theo luôn rồi. Thế là ở nhà thất nghiệp. Gian nan tìm việc. Ròng rã việc làm khó khan . Kiếm chẳng ra. Bất đầu anh anh mắng nhiếc tôi. Nói tôi kẻ ăn bám vào anh. Số tôi sao ngu đến thế . Ngày xưa vì tôi có việc làm lương cao. Anh mới quay lại vậy mà không hiểu đến lúc anh chửi thì mới hiểu mọi việc đã chậm rồi. Mà đã là vợ chồng thì cùng khổ sướng có nhau chứ. Anh ơi, Anh có nhớ ngày xưa anh khổ không anh. Xe anh đi làm đi học là xe của em. Anh bệnh nằm mê man không ai nó. Chính em ở bên, Anh có chuyện không ai dòm thì em ở bên. Anh không tiền gia đình anh không quý trọng anh. Mua xe cho anh cho em còn anh thằng giửa không có gì cả. Lúc ấy anh đau anh khóc ai ở bên anh. Thôi vì hạnh phúc im lặng không nói. Tới lúc sanh con đã cực còn bị anh và gia đình anh mắng chửi “thứ không biết đẻ phải mổ”. Có ai muốn vậy không. Do tôi sức khỏe yếu thai hành. Tôi được bác sĩ cấm đi lại. Chỉ được nằm nếu không không tốt thai . Nhưng sao tôi vẩn phải don dẹp nhà cửa trong tết. Còn anh, anh vui đùa bên bạn bè thâu đêm ngày này qua ngày nọ. Lúc bầu 5 tháng tự dung đua bụng phải đi bệnh viện tới 1g sáng chưa về nửa, Anh ở đâu, ở chổ bạn anh nhậu thoải mái. Tôi gét anh vẩn không nói. Chưa đã đi đẻ nằm bệnh viện mà anh mắng mỏ tôi. Đã qua tới mẹ tôi luôn. Anh có phải con người không. Mẹ tôi có chậm chạp thì sao, củng là Mẹ tôi đó.Mẹ tôi bệnh lên bệnh xuống đương nhiên chậm rồi. mà chậm thì sao. Mẹ anh khỏe thì Mẹ anh giúp có cần phải mắng chửi gia đình tui vậy không. Hết anh , đã tới Mẹ anh. Tất cả ai nằm cùng phòng tôi ai cũng nhìn mẹ con anh bằng ánh mắt khinh bỉ. Họ không thèm nói chuyện với mẹ con anh. Anh cho mẹ tôi về thì mẹ anh phải chăm tôi chứ. Có đâu tôi mới mổ không ai lo. Đích thân tự làm, giặt đồ cho con luôn. Dù không làm cũng phải lết từng bước mà làm.Chắc  mẹ con anh ở bệnh viện ta quý lắm à. Ai ta cũng nói tôi nhịn được là hay. Thì phải nhịn thôi. Có con rồi giờ biết sao.Nổi đau chưa dừng ở đó. Con mới được sinh ra là phải cách ly mẹ. Bệnh viện làm ăn ẩu tả. Con bị sưng 1 bên chân trái phải chạy tới chạy luôn kiểm tra. Nào giờ có thai cũng đi khám đầy đủ. Kết quả giầy tờ xét nghệm mọi thứ thì không sao. Ôi các cuộc đời bất hạnh. 2 vợ chồng buồn muốn khóc . Nhưng tôi vẩn cố động viên chồng dù không để rơi giọt nước mắt. Kêu chồng chạy về đi chùa cầu xin Mẹ mẩu ban ơn chocon qua khỏi. Nằm 1 mình trong bệnh viện mà cứ bồn chồn bất an. Con ta được mẹ ôm mẹ bế còn con mình giờ nằm riêng không thể lếch đi xa tới nơi con nằm. Mỗi buổi chiều đươc 1 người nhà đi thăm bé. Muốn đi thăm lắm nhưng nó xa lắm không ai cho người mới sanh đi lại.Thế nằm chờ trong xem tình hình chồng đi thăm con về nó như thế nào.Có ai hiểu được nổi đau của người mẹ hay không.Tôi vẩn cố nhe răng ra cười nói chào hỏi.Với tính cách tôi thì lúc nào cũng che đậy mổi buồn mình. Nên chắc nhiều người họ không thấy tôi đau đâu. Họ còn sát muối lên vết thương tôi. Tôi đau nhưng tôi tin.Tôi tin mình sẽ được người phù hộ cho mẹ con qua khỏi khó khăn này.Nước mắt ngắn dài ở trong nhà vệ sinh mà đau lắm. Chồng không ra gì mắng chửi bảo làm khổ nó rồi hại con. Tốn tiền nó, có bầu mà không biết đi lại để đẻ mổ. Con thì bệnh. Trời ơi, ai hiểu thấu. Tôi muốn như vậy hả. Anh làm chồng cái kiểu gì. Có bao giờ anh quan tâm tôi không. Anh đi nhậu ngày đêm. Đi khám thai chở   .   Về nhà ở cữ. Được Mẹ chăm mừng lắm. Nhưng mẹ con anh vẩn kiếm chuyện. Bảo Mẹ tôi đồ ở dơ, khôvợ đi không được. Hễ chở đi là mắng mỏ đủ điều.ng biết chăm. Thế không nhịn nửa. Gây thôi. Và anh bất tui phải về bên anh ở để Mẹ anh chăm. Ừ gia đinh tui dể mà. Đi thì đi. Tưởng gì, biết chăm lắm đó. Chăm vào cái ti vi từ sáng 8 giờ mở tới khuya chưa tắc. Tui còn trong tháng đó, thưa ba thưa má. Sao kêu tui về để chăm mà. Ai chăm đâu. Tui tự tắm con, tự giặt đồ, cái gì cũng tôi hết. Mẹ chồng không biết cái gì hết.  Thấy con trai đi làm về là kể công. Ở nhà tao chăm con mày mệt mỏi tay chân giờ đau lung quá cho tiền tao mua thuốc. Con trai ngoan mà. Mẹ nói gì nghe hết. Rồi con được 4 tháng kẻ đau lưng nằm khóc không thể ngồi cũng không thễ nằm là tôi nè. Cực khổ chưa đã, con bệnh thì bị chị dâu của chồng mắng chửi “ đẻ con ra khó nuôi”. Tưởng chồng tiếng cho vợ con ai dè nó cũng nói y vậy.Tui nhịn quá đủ rồi bắt đầu phải lên tiếng chứ.. Chơi luôn mắng tao giờ chửi lại luôn. Có bỏ chồng cũng được. Chồng hèn quá cần chi. Đụng tui thì được chứ đừng đụng vào con. Nhân qủa liền giờ con chị dâu đẻ ra cũng bệnh nằm bệnh viện Con nít đứa nào mà không bệnh chứ. Bởi vậy đừng chửi người ta, mình bị gặp quả đó. Ở đó 1 năm mà chi nào tiền và các thứ. Chồng vừa bước ra khỏi cửa ở đây mình bị la. Không chờ chồng về mình có nói gì phật ý ta thì ta tâu học lại. Cuộc sống là vậy. Đến khi cạn kiệt về tiền bạc chồng bảo thôi quay về nhà vợ sống lại căn nhà nhỏ của 2 vợ chồng lúc trước. Ừ về thì về, về rồi tôi tiếc cuả bỏ ra hơn 20 triệu sửa lại phòng, rồi sửa cả phòng ba mẹ để cho chị dâu và cháu về ở. Ui thiệt có chồng ngu…. Từ xưa tới giờ vợ chồng anh chị xem vợ mình không ra gì cháu nó mà chẳng nhìn nửa. Con họ xuống chơi thì mình quan tâm dòm ngó tới con mình như ghẻ lạnh. Nói ra thì chồng tôn thờ. Nói chi nửa. Buồn lắm.

Gia đình chồng thương cháu lớn chứ không có cháu lớn về thì mới nhớ tới con mình. Anh đối xử vợ con không ra gì. Anh vô tình vô ơn. Anh có tiền rồi thì quyên mất tình nghĩa. Bạn bè anh bảo vậy khuyên anh hoài mà anh không nghe. Ngày xưa chính vợ là người sống chụi khổ với anh. Anh sống khổ sao thì vợ sống thế. Chẳng đòi hỏi ở anh bất kỳ cái gì có gì ăn nấy. Vậy mà tình cảm vợ chồng lúc nào cũng vui vẻ với nhau. Anh không tiền gia đình anh bỏ mặc. Miếng đất hứa cho anh làm của kho cưới vợ.Họ đem bán . Bán xong sắm 2 chiếc xe hoda cho chị anh và em trai anh. Còn anh thì khóc lóc thảm thương. Bảo tại sao gia đình lúc nào cũng cư xử tệ với anh. Thì ra vì anh con giữa. Không cần phải lo cúng kiếng nuôi dưỡng cha mẹ lúc già đâu mà lo choa nh chi. Tôi vẩn nhớ cái câu này đời đời. Hôm nay cuộc sống anh sung túc có tiền có bạc. Gia đình tìm đến anh. Yêu thương anh. Tôn thờ anh. Để chi? Họ già rồi giờ nhân quả tới họ tưởng ra anh trai lớn với chị dâu xem thường không cho 1 đồng. Có tiền thì mới dám lên nhà thăm cháu. Không tiền ai cho ở lại. GIờ con phải nuôi gia đình em trai út. Nó làm mà mất nợ rồi cưới vợ có con cũng không có tiền. Vì vậy mà giờ ba mẹ anh quay lại với anh. Mổi tháng anh cho tiền mà có lo cho em trai rồi có tiền xăng xe lên thăm cháu. Cảnh đời éo le gê. Qủa báu đấy có sai đâu. Vậy họ còn chưa sáng mắt ra.Vẫn gieo nghiệp nửa. Nhà gia đình có gì chẳng thấy chị dâu anh quy mến nó tới. Chỉ có tui bỏ con ta giữ lo trong lo ngoài cho nhà anh. Chạy như điên vậy. Con đòi mẹ. Ai hiễu ai thương cho tôi đau. Thễ có chuyện gì xảy ra của 2 vợ chồng họ nhàu vô binh vực anh cho anh lấy vợ mới đi cần chi đứa nghèo khổ như tui. Tôi nghèo thiệt nhưng sống có tâm chưa chắc gì anh cưới vợ mới nó sống tốt đâu. Mà nhà giàu thì cửa ta chứ mình nhảy vảo hốt của được à. Đàn ông lung dài vai rộng mà nằm chờ hốt của ta. Ta chửi thêm đàn ông chứ đâu phải làm đỉ đực đâu( câu này hơi quá).Tôi sống với anh chụi sự sỉ vả của anh và gia đình anh11 năm nay rồi. Hỏi giờ xả hội này không người phụ nử nào kiêng trì như tôi đâu. Sống với anh phải biết hầu hạ anh phải chụi sự gia trưởng nói là vợ phải dạ vâng, không được cải, tiền anh đưa cấp phát mổi ngày bao nhiêu về phải thu chi rõ ràng. Ăn phải nấu món ngon mà phải biết tiết kiệm tiền. Món ngon mà tiếc kiệm tiền thì có nước ra mua đồ hư đem về mà nấu.

Kết quả hình ảnh cho cố gắng vượt qua

Đôi khi nằm ngủ mình cũng cảm thấy buồn nhưng suy nghĩ lại mình vẩn còn cái phúc. Nhiều người ta sống khổ lắm. Cơm áo gạo tiền bệnh mà không có tiền chửa trị. Vì vậy mà tui nghĩ rằng mình không bao giờ khóc và buồn. Cứ sống hôm nay không lo ngày mai. Vì vậy mà lúc nào tui cũng cười . Nhiều người hỏi rằng sao bạn khổ vậy sống vậy mà vẩn hí hỏm cười. Phải cười chứ vì đời có nhân có quả. Nhiều người ta khổ hơn mà ta vẩn sống đấy. Có sao đâu.

Đây là chuyện đời của tôi, Có rất nhiều sự việc nhưng có lẽ sẽ không bao giờ nói hết được. Thôi tạm nói và kể các bạn nghe chút ít vậy thôi. Nó là chuyện có thật ngoài đời mà hiện tại tôi đang phải cố chạy theo nó. Nó không phải chuyện trên mạng hay trong phim. Các bạn thấy đấy dù đời có sao mình vẩn phải vui lên. Không lùi bước nhé. Và hãy nhớ rằng nhân quả cũng có ai gieo nghiệp thì người đó nhận lấy. Mình hãy lạc quan và hãy nghỉ rằng không phải chĩ mình khổ đâu. Vẩn có người đau hôn mình đấy. Hãy cố lên.

Tác giả giấu tên.

You might also like More from author