CÀ PHÊ CỦA BA

532

 

À thì ba mình có thói quen uống cà phê buổi sáng để khởi đầu cho một ngày bận rộn bên xưởng may. Đó là cà phê pha nguyên chất mà ba cứ thích dùng từ Takeaway làm tên riêng cho món “điểm tâm” của mình. Mình và mẹ thì toàn bảo đó là “cà phê 10 ngàn” thôi. Cứ cuối tuần, ba dắt hai mẹ con đi ăn sáng, uống cà phê tại quán quen ấy. Quán nằm trên đường Hát Giang, cây cao bóng mát tỏa đầy. Nhà mình mỗi lần tới đều giành lên trên lầu ngồi cho mát, nó hệt như một cái ban công hơi rộng đủ kê tới năm cụm bàn. Chủ quán chẳng cần bài trí gì nhiều, chỉ kê mấy bộ bàn ghế làm từ tre, mây. Mình thích ngồi bàn giữa ngay cạnh thanh chắn ban công, vừa ngắm đường phố vừa thưởng thức cà phê. Ngay đối diện là một quán cà phê rộng, đẹp và xịn hơn hẳn, thấy mở toàn nhạc xưa – nhạc mà mẹ mình ngày nào cũng bật lúc nấu ăn để tăng cảm hứng. Quán Takeaway này thiệt biết cách tận dụng triệt để âm nhạc miễn phí từ đối thủ. Đôi lúc thấy bản thân như đang ở trong một hội trường biểu diễn ca kịch ở các quảng trưởng Hy Lạp, La Mã. Người giàu xí chỗ đẹp nhất, được xem trực tiếp từ vị trí “phong thủy” thuận lợi. Còn những người ở vị trí thấp hơn hay các gia đình bình dân thì ngồi hay có lúc đứng ở góc khuất hơn, chỉ nghe được âm thanh của buổi biểu diễn là thấy thú vị lắm rồi. Ngồi nghe nhạc, đọc báo cuối tuần hôm nay có gì hay hay không để bàn tán với ba mẹ. Ai không chứ mình thích cảm giác ấy lắm, cứ như bản thân cũng lớn rồi đó, con gái ba cũng biết chuyện kinh tế, thời sự để ngồi “đàm đạo” với ba mấy chuyện tưởng chừng chỉ có thế giới người lớn tự chơi với nhau.

Một con gió thoảng qua nhè nhẹ hay tia nắng lấp ló sau những tán lá trên hàng cây cũng đủ làm lòng thấy bình yên, lâng lâng lạ kì. Chẳng biết bà chủ quán có bỏ quá liều cà phê không nhỉ, làm người ta say nhẹ, đầu óc mơ màng lưu lạc ở những ngày còn thơ. Khi nắng vẫn vậy, trời lúc ấy vẫn trong xanh, cũng vào những buổi sáng Chủ nhật hàng tuần cô gái nhỏ dụi mắt tỉnh dậy chờ mẹ đi làm ca về, bố mua đồ ăn sáng cho ăn. Có những giây phút cứ làm cho ta hoài niệm, muốn giành thiệt nhiều thời gian cho gia đình hơn. Con gái xa nhà, bận rộn với bao ấp ủ, dự định nhưng chỉ muốn được cùng ba mẹ thưởng thức, trò chuyện với “cà phê 10 ngàn” mỗi dịp cuối tuần. Ôi mà sao thật khó!

Tác giả: Hạ Lam Linh

 

You might also like More from author